Hồn Trà
Du khách đến thăm Đà Lạt, mỗi khi về thường ghé tiệm trà Trâm Anh ở Bảo Lộc vì mấy lí do: có chỗ xả hơi, đậu xe miễn phí và uống trà miễn phí. Ra về, khách có mua trà, cà phê, bánh kẹo hay không mua gì cũng tuỳ lòng, chủ tiệm vẫn trân trọng cảm ơn, ở đây có bí quyết gì chăng?
Thoạt nhìn cách trang trí, từ vẻ ngoài đến nội thất tôi tưởng chủ tiệm là một người Việt gốc Hoa. Nhưng tôi đã lầm. Tiếp chúng tôi một ông chủ người Việt chính gốc. Ông tên Vũ Hùng Anh, quê gốc Thanh Hoá theo ba mẹ vào Bảo Lộc lập nghiệp từ 1954. Ông nói: ông nội tôi làm kỹ thuật cho một đồn điền trà thời Pháp nên khi vào đây, ngoài người Hoa, người dân tộc bản địa, còn là gia đình tôi làm trà. Hiện tôi đang có 2 ha trà Ô Long ở vùng Đam Bri mang đậm tính gia đình.
Ông cho uống trà miễn phí vì mục đích kinh doanh chăng? Ông đáp ngay: Không, không phải vậy! Có người hỏi lấy quảng cáo tôi cũng từ chối ngay. Vậy thì do đâu? Ông lúng túng, cười: Chí hướng của tôi là đem trà đến cho mọi người dân Việt, là làm sao cho mỗi nhà ngày uống một lần trà là tốt lắm rồi!

Ông vui vẻ nói: Gặp được các nhà văn, tôi mừng lắm. Vì các nhà văn cũng đưa trà đến với mọi người, cũng là người bênh vực cho trà Việt

Năm ấy, có hai cô gái ngồi Toyota màu trắng từ Sài Gòn lên đây uống trà Ô Long rồi lại trở về Sài Gòn chứ không lên Đà Lạt. Hai tuần sau, cũng hai cô gái đó với chiếc Toyota trắng đó lên ngồi chỗ đó uống trà, xong mua hai ký trà Ô Long rồi quay về. Lần thứ ba, cũng chiếc xe đó lên đây, lần này có thêm một ông mặc đồ Tây trắng ngồi uống trà khá lâu. Hỏi ra mới biết ngày mai ông về Pháp, lên mua trà Ô Long Bảo Lộc sang cho bạn bè xa quê. Nói chuyện một hồi ông mới bảo tôi: Trà của ông cũng tàm tạm nhưng chưa tinh khiết vì còn mùi rễ cây. Tôi hoảng hồn: có phải cụ Nguyễn Tuân nhập vào ông ấy không ? Hỏi ra mới biết ông là chuyên gia của một hãng nước hoa ở Pháp đang đi các nơi tìm mùi Ô Long chính cống để làm nước hoa cho phụ nữ, riêng cái mũi của ông ta được bảo hiểm tới 500.000 đô. (Tôi xen vào: thế mùi Ô Long chính cống nó ra làm sao?). Ông Hùng Anh cũng lúng túng đáp: nó như mùi hoa lan mà rất quý phái, Đài Loan họ gọi là "lản hoa". Đêm đó, tôi dở từ điển trà ra tra cứu thấy có nói đất làm trà phải thật kỹ, đất có rễ cây hay gỗ mục hoặc đất đốt dẫy ám khói, hoặc lá trà thu hoạch về bỏ trong bao bố đều có ảnh hưởng tới hương trà. Ông ngoại tôi cũng đã từng nói điều này cho tôi biết. Hoá ra cái vỏ trấu của bác Nguyễn Tuân là có thật.
Tất cả những thứ đó, từ giống trà đến đất trồng trà, đến nước pha trà, ấm chén uống trà tất cả gộp lại thành cái hồn của trà. Tôi rất muốn truyền nghề lại cho con, mong các cháu ra sức bênh vực trà Việt Nam như tôi, như hai cô đi Toyota màu trắng, nhưng hình như đây là chuyện khó. Tôi có một cháu gái năm 1999 mới 16 tuổi nhưng đã biểu diễn một “sô” thưởng lãm trà, được giải thưởng nữa, tuy nhiên, sau đó cháu lại thích việc khác. Song tôi nghĩ: thích làm việc gì thì tuỳ con trẻ, mình làm sao cho các cháu mến yêu đất nước, luôn mong ước làm rạng rỡ cho đất nước là thoả mãn tâm nguyện rồi.
Phải chăng đó cũng là cái hồn của trà mỗi khi ta nâng chén uống trà Việt
Trần Thanh Giao/ Báo Văn nghệ
Các tin liên quan:
- Tản văn: Trắng muốt hoa sưa (02-01-2009)
- Lá hồi sinh (16-12-2008)
- Một thời Đà lạt (09-12-2008)
- Hương lúa (01-12-2008)
- Chiều cuối năm (26-11-2008)
- Mùa hoa cỏ may (21-11-2008)
- Cánh đồng tuổi thơ (21-11-2008)
Cập nhật 23-09-2008 hết hạn
