Giao mùa
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống dòng sông
Và mùa thu đi qua vĩnh viễn
Bãi sương trắng thương con đò cuối bến
Mái chèo khua ngược dòng
Giơ tay bắt một cánh chuồn chuồn
Ngỡ mình được về thuở nhỏ
Dòng sông chiều qua ngút gió
Lặng lẽ về xưa trên sóng gợn câu hò

Bãi ngô xanh không một cánh cò
Lũ trẻ chăn trâu chạy trần trên đê vắng
Da sạm đen in dấu hình năm tháng
Chiền chiện vu quy lầm lũi bến sông vàng
Người bỏ quên xưa với duyên cũ lỡ làng
Vết son phai hằn vào môi cũ kỹ
Bong bóng phập phồng ấu thơ tri kỷ
Nuôi giấc bình yên sóng đếm bước chân quen
Con sò nâu đuổi theo giấc mơ mong manh
Khi sóng dạt vào bờ cuốn mình xa - xa hút
Ðể chiếc lá cuối cùng nghiêng rơi vào động ngọc
Ngỡ tiếng vọng giao mùa không tên bên nôi...
Trần Hoàng Thiên Kim
Các tin liên quan:
- BÊN KIA SÔNG ÐUỐNG (24-11-2008)
- Bài thơ Hà Nội (24-11-2008)
- Không đề 1 (24-11-2008)
- Gưỉ Cho Người (24-11-2008)
- Tơ sầu (21-11-2008)
- Bài học đầu cho con (21-11-2008)
- Bờ sông nhớ mẹ (21-11-2008)
- Quê Bạn (12-11-2008)
- Bão (12-11-2008)
- Tình quê (02-10-2008)
Tạo bởi
ThuLe
Cập nhật 11-08-2008
Cập nhật 11-08-2008
