Ngày xưa, ở tỉnh Gia
Định, có một người tên là Thủ Huồn, làm thơ lại, gây nhiều việc hại người để
lợi cho mình, vơ vét lâu năm mà trở nên giàu có lớn. Đến lúc vợ chết đi, Thủ
Huồn mới thôi chức thơ lại, nghĩ mình con cái không có, chẳng để của cải nhiều
làm gì, mới tính chuyện đi chơi đó đây.
Ra tới miền Bắc, đến tỉnh Quảng Yên, vừa gặp phiên chợ Mạnh Ma, nhóm họp đủ cả
người dương gian và âm phủ, Thủ Huồn ghé chợ, gặp vợ lên mua bán tại đây. Âm
dương cách trở mà gặp lại nhau, vợ chồng hết sức mừng rỡ, Thủ Huồn hỏi vợ chết
xuống âm phủ làm gì, người vợ cho hay là mình ở vú nuôi con cho vua Diêm Vương,
cũng được thảnh thơi.
Thủ Huồn đòi theo vợ xuống dưới ấy cho biết. Người vợ nói: "Đi theo cũng
được, song không đặng ở lâu, trong vài ba bữa phải trở về". Rồi vợ dắt
chồng đi xuống cõi âm. Thủ Huồn muốn xem qua các cửa ngục, vợ chiều chồng đưa
đi. Đến một cửa ngục thấy có một cái gông dùng làm tội ai mà không thấy người
mang. Chủ ngục nói:
"Gông này làm sẵn sau để dành cho Thủ Huồn".
Trong lòng khủng khiếp, Thủ Huồn dồn hỏi:
"Vậy chớ Thủ Huồn ở trên dương gian làm những tội gì"?
Chủ ngục đáp:
"Thủ Huồn làm thơ lại, vì tiền bạc mà người ta tội sống làm nên tội chết,
phải làm ra quấy, cho vay đặt nợ một vốn ăn không biết mấy lời, gây ra nhiều
việc bất nhân bất nghĩa, chỉ muốn vơ vét mối lợi cho nhiều".
Thủ Huồn lại hỏi:
"Như vậy thì vợ Thủ Huồn có khỏi tội không"?
Chủ ngục nói:
"Chồng làm thì chồng phải chịu thôi, còn vợ khỏi chịu".
Thủ Huồn hỏi thêm:
"Tội như vậy phải sao cho hết"?
Chủ ngục trả lời:
"Phải đem của cải bố thí cho hết, làm việc phúc đức thì khỏi được
tội".
Thủ Huồn bảo vợ mau mau đem mình trở lên dương gian, chỗ chợ Mạnh Ma rồi hối hả
trở về Gia Định, rước thầy làm chay, bố thí liền ba năm, của mười phần hết
chín. Thủ Huồn trở lại chợ Mạnh Ma, chờ vợ lên mà theo về âm phủ xem cái gông
ra saọ Người vợ lên đi chợ, đưa Thủ Huồn xuống âm phủ lần nữa, đến xem chỗ treo
gông thì thấy mười phần nhỏ hết chín, còn một. Thủ Huồn thấy vậy lấy làm mừng
lắm, mới hỏi chủ ngục sao trước cái gông lớn bây giờ lại nhỏ.
Chủ ngục nói:
"Vì tên Thủ Huồn ở dương gian làm việc bố thí, phúc đức cho nên tội giảm
đi, cái gông nó mới nhỏ lại. Nếu nó đem hết của làm điều lành thì cái gông kia
mòn đi".
Người vợ đưa Thủ Huồn trở về dương gian, anh lại làm chay lần nữa, dựng một cái
nhà bè ở giữa sông (bây giờ là sông Nhà Bè) để bố thí tiền gạo, cho đến khi hết
của vơ vét của thiên hạ trước kia. Lại xây một ngôi chùa tại Biên Hòa, tục kêu
là chùa Thủ Huồn