Gởi người


Mai người về lại vườn cau

Xin cho gởi một lá trầu làm duyên

 

Người buồn tôi biết người buồn

Còn tôi vui đủ trăm đường đắng cay

 

Cuộc đời vay trả trả vay

Có ai muốn nợ ai này được không

 

Con sông nước chảy mênh mông

Sao tôi không định mà dòng cứ xa

 

Thuyền tôi đưa đón người qua

Đi bao nhiêu bến để mà vẫn không...

 

Nguyễn Bá Chung (Hoa Kỳ)