Em kể anh nghe...
Em kể anh nghe quê em, thành Huế
khi nắng chiều về sương phủ cố đô
hoàng hôn đến, gió run vờn núi Ngự
sóng mải rỡn đùa như lũ trẻ thơ.
Đẹp lắm anh, chiều vàng trên ngói đỏ
Thành cấm chìm trong ảo mộng cũ xưa
Ngọ Môn đó níu lòng chân lữ khách
hương đầm sen ngan ngát khói sương chiều..
Thiên Mụ chuông ngân, ai lòng xao xuyến
nón Bài thơ nâng lặng lẽ cửa tuyền
tóc thề em để anh tình day dứt
trăn trở bồi hồi đâu nỡ ra đi...
Em là Huế, hỡi em cô gái nhỏ
sóng tình em như sóng dòng Hương
màu tím Huế như tình em chung thủy
tiếng em ca như khúc hát đưa đò.
Em là mây che má anh không sạm
em là mưa gột sạch nỗi u buồn
em là gió ru anh hè oi ả
em là trăng soi rạng những nẻo đường.
Anh là nắng sưởi em lòng không lạnh
anh là sông dìu dắt đến bến bờ
anh là bão gọi tình em im lặng
anh là giông quét sạch cảnh u mờ.
Em kể anh nghe, ừ em cứ kể
trong áng mưa chiều giăng phủ phố xưa
và nỗi nhớ nóc nhà xiêu mái đỏ
tường xanh rêu, cuộn khói hương trầm.
Em cứ kể, giọng Huế tình êm dịu
dẫn anh về với giấc mộng thủa thơ.
Em là nắng, là sông, em là bão
để anh lòng nhức nhối nỗi tương tư...
4.2.2005, mến tặng S.T
Đoàn Phú Hoà (CH Czech)
Các tin liên quan:
- Cùng về nơi ấy (20-11-2008)
- Nụ cười của mẹ (13-11-2008)
- Tương tư Thu Hà Nội (04-11-2008)
- Mưa giữa lòng Hà Nội (25-09-2008)
- Biển (12-09-2008)
- Nhớ ơn anh em đồng đội công binh xưởng Viêng Chăn (28-08-2008)
- E ấp mùa Thu về (13-08-2008)
- Gửi người em gái quê hương (28-07-2008)
- Quê cũ ngày xưa (08-07-2008)
- Cô lái đò ngang (04-07-2008)
Cập nhật 21-05-2008
