Cô lái đò ngang

Anh gặp em, cô gái lái đò ngang

khi hoàng hôn xuống, nắng vàng núi Ngự

 Lý giao duyên khiến ai lòng nức nở

Sóng Hương Giang in đậm bến Văn Lâu.

 

Cầu Tràng Tiền như Mẹ già tần tảo,

tóc bạc, lưng còng đưa dẫn đàn con

sáng nắng, chiều mưa âm trầm lặng lẽ

đếm nhịp chân đi vội vã chiều tàn.

 

Dáng em đứng khi gió về mát dịu

tóc thề bay ôm khuôn mặt bĩnh bầu

khua nhẹ mái chèo em ngâm tình ca khúc

hò mái nhì hay hò lý vọng phu.

 

Hò ơi, ai mô mà vô đến Huế

ăn bát bún bò quên mất đường ra

uống chén trà xanh, ăn thanh mè xửng

nhớ lại ngọt bùi, cay đắng tuổi thơ.

 

Em ca văn để anh lòng thổn thức

Lý ngựa ô dồn đuổi lý chiều chiều

Thành cấm trang nghiêm, Ngọ Môn im lặng

nghe tiếng hát em Thiên Mụ bàng hoàng... 

 

Dẫu đã xa rồi, ngày nào thủa ấy

dù năm tháng trôi chẳng có đường về

vẫn vẳng bên anh giọng hò mái đẩy

của em, cô gái lái đò ...

                                                  hò ơi,....

 

                                                             Đoàn Phú Hoà (CH Czech)